Nếu trên Trái Đất có một nơi nhắc nhở chúng ta rằng tất cả đều bình đẳng, bất kể xuất thân của mình thì sao?
Trong Hajj… không ai được phân biệt hơn ai.
Không ai hỏi: Bạn đến từ đâu? Không ai quan tâm bạn có bao nhiêu tiền, chức danh công việc của bạn là gì, màu da bạn ra sao, hay tên gia đình bạn là gì.
Người hành hương mặc cùng một bộ trang phục đơn giản: hai mảnh vải trắng chưa may, không thêu, không nhãn hiệu, không trang trí.
Một giám đốc doanh nghiệp ở New York, một nông dân ở châu Phi, một bác sĩ ở Thổ Nhĩ Kỳ, một công nhân ở Nam Á…
Tất cả đứng cùng một hàng, bước trên cùng một mặt đất, cầu nguyện cùng một lời cầu, và khao khát cùng một lòng thương xót.
Không ai đứng trên ai. Trong khoảnh khắc đó, chỉ còn con người, không còn vẻ ngoài, đứng trước Đấng Tạo Hóa như chính lần đầu tiên được tạo dựng.
Hajj là màn trình diễn vĩ đại nhất của sự bình đẳng và đoàn kết trên thế giới.
Bình đẳng là nguyên tắc cốt lõi trong đạo Hồi. Nó khẳng định rằng mọi người đều bình đẳng về nguồn gốc và phẩm giá. Không ai ưu việt trừ khi nhờ sự công chính, một đức tính chỉ thuộc về Allah.
Allah, Đấng Toàn Năng, đã phán: “ Hỡi nhân loại! TA (Allah) đã tạo hóa các ngươi từ một người nam và một người nữ và làm cho các ngươi thành các quốc gia và những bộ lạc để các ngươi nhận biết lẫn nhau. Quả thật, người vinh dự và cao quý nhất ở nơi Allah là người có Taqwa (sự ngay chính, ngoan đạo và sợ Allah) nhất trong các ngươi.” [Kinh Qur’an 49:13, Surah Al-Hujurat]
Hajj là nơi mọi phân chia loài người tan biến, và sự thống nhất ra đời, không dựa trên chính trị hay giàu sang, mà dựa trên đức tin.
Chúng ta có thể khác nhau về nhiều điều... Nhưng trong khoảnh khắc thiêng liêng này, bạn chứng kiến một chân lý ta thường quên: Rằng bên trong, chúng ta đều là con người, bình đẳng, chân thành, và đều đang trên con đường cuộc đời này.